• VĂN

    MÌNH ƠI!

    Lê Thị Hoài Niệm Ông Tá cầm cái vợt tenis lên, đi tới đi lui trong phòng, đi hoài cũng mỏi nên ông ngồi phịch xuống ghế, đưa cái vợt lên ngang tầm mắt, sờ sờ, vuốt vuốt rồi lại bỏ xuống bàn. Ông đến tựa cửa sổ nhìn ra…

  • ĐÔNG,  VĂN

    Chiếc Cầu Nối Dễ Thương

    Như một thông lệ hằng năm, cứ sau ngày Thanksgiving, trong phòng khách nhà tôi phải có một cây thông được trang trí bằng những hoa đèn rực rỡ, những trái bóng đủ màu, những ngôi sao lóng lánh màu bạc, những ngọn đèn xanh xanh đỏ đỏ chớp nháy…

  • VĂN

    Ân Tình

    Tiếng điện thọai reo vang giữa đêm trường tĩnh mịch, đã đánh thức tôi trong trạng thái thất thần, giật thót người và hồn vía bay bổng, nên tiếng reo cứ reo và tôi thì cứ chần chừ chưa muốn nhấc phone vội, tôi sợ nhất là gặp phải giọng…

  • VĂN

    Thời Gian

    LÊ THỊ HOÀI NIỆM Hằng đêm, chàng vẫn thủ thỉ thì thầm qua đường dây điện thoại viễn liên, rằng tôi, chính tôi chứ không phải ai khác, người bạn tình hồi năm xửa năm xưa, đã là niềm vui, niềm hy vọng lớn lao trong cuộc sống hiện tại…

  • thơ

    MỜI ANH THĂM LẠI KHÁNH HÒA

    Nhớ chăng Anh, tỉnh Khánh-Hòa, Bắc giáp đèo Cả , Nam là Cam-Ranh Đại Lãnh cát vàng, biển xanh, Vũng Rô nước lặng bức tranh hữu tình. Tu-Bông rạng ánh bình minh, Đồng lúa thẳng tắp đượm tình nông dân. Phố Vạn-Giã xa mà gần, Nhà cửa chợ buá, quây…

  • thơ

    BẾN THU GIANG

    Đã đươc  N/S  Nguyễn Tất Vịnh  phổ thành ca khúc với  tiếng hát  Bảo Yến  trong  CD  Nhớ Nắng Ai đi có nhớ bến Thu giang Tôi nhớ trên sông áo lụa vàng Thôn nữ dập dìu qua sóng nước Mái chèo khua nhẹ ánh trăng loang Nghẹn ngào kẻ…

  • thơ

    DẤU BINH LỬA…!

     (cảm tác theo TÌNH NGƯỜI CÔ PHỤ thơ của VH UTLâm)   Em yêu dấu nước non mình lửa khói Nợ núi sông anh khoác áo chinh nhân Ta từ giã, sân ga buồn lặng lẽ Chân bước đi lòng cứ mãi ngập ngừng       Thôi em nhé từ…