Đọc
"Mời Anh Thăm Lại Khánh Hòa
thơ
Lê Thị Hoài Niệm

Vinh Hồ tôi là dân Khánh Hòa mà đọc còn thích thú huống chi anh Ân Tạo hay các
vị ở xa.
Khéo quá!
Giới thiệu thắng cảnh nhưng không quên tả cảnh sinh hoạt, nhà cửa, dân cư, sinh
động, rộn ràng, như cảnh quê của huynh NXVạn sau đây:
Phố Vạn-Giã xa mà gần,
Nhà cửa chợ buá, quây quần kề bên.
Đâu đây vài quán không tên,
Nép bên trường học, trông lên quận đường.
Nhưng
có chính xác không thì phải hỏi NXVạn mới kết luận được???
Bốn câu sau đây mang âm hưởng ca dao, tôi sợ mai mốt đây, có ông nào trích dẫn
rồi ghi chú ở dưới là ca dao thì ai mà biết được:
Qua đèo Phụng Dực, Khánh-Dương,
Muốn đi nhưng ngại người thương đang chờ.
Suối Nước Nóng cảnh nên thơ,
Nước tuôn róc rách chảy về phương Nam.
Tác giả giới thiệu non nước Khánh Hoà nhưng lại lồng trong câu chuyện tình của
một
đôi trai gái tình tứ mùi mẫn. Cô gái thật bạo dạn, ăn nói hoạt bát, có duyên,
thông minh nữa, đã dẫn đường cho chàng đi khắp vùng đất nước hữu tình bậc nhất ở
Nam Trung Việt, không bỏ sót
một
chỗ nào.
Cuối cùng thì cũng đến lúc chia tay. Cái giây phút ấy nghe sao mà lưu luyến bùi
ngùi!
Từ nay, chàng trai trên đường vạn lý chắc không quên nàng. Lời lẽ của nàng vẫn
mãi ghi khắc trong tim:
Gió chiều vờn nhẹ biển xanh,
Thì thầm sóng vỗ thôi đành …chia tay
Đường dài em tiễn tới đây
KHÁNH-HÒA cuối nẻo, lối này PHAN-RANG.
Người, quê, tình quyện chứa chan,
Chúc Anh thượng lộ bình an! Em chờ.
Hai chữ
“Em chờ” mát lòng người ra đi, đồng thời nói lên tình chung thủy sắt son của con
gái Khánh Hòa như pho tượng thiếu nữ thiên nhiên nằm trên núi thật gợi cảm sau
lưng quân trường Đồng Đế:
Anh đứng nghìn năm thao diễn nghỉ
Em nằm xõa tóc đợi chờ anh
Làm
một
bài thơ khó làm, mà thành công, cho thấy LTHN làm thơ lão luyện có thua kém chi
văn.
Cám ơn tác giả thật nhiều, rất mong những sáng tác mới.
Thân,
Vinh
Hồ
6/12/10
MỜI ANH
THĂM LẠI KHÁNH HÒA
Lê thị Hoài Niệm

Nhớ chăng Anh, tỉnh Khánh-Hòa,
Bắc giáp đèo Cả, Nam là Cam-Ranh
Đại Lãnh
cát vàng, biển xanh,
Vũng Rô
nước lặng bức tranh hữu tình.
Tu-Bông
rạng ánh bình minh,
Đồng lúa thẳng tắp đượm tình nông dân.
Phố Vạn-Giã xa mà gần,
Nhà cửa chợ buá, quây quần kề bên.
Đâu đây vài quán không tên,
Nép bên trường học, trông lên quận đường.
Xuôi Nam theo bước đường trường,
Quốc lộ ngả rẽ ba phương đi về.
Hòn Khói
giáp biển Đông bờ,
Ruộng muối, đánh cá: chính nghề ngư dân.
Vẳng đưa tiếng “Sát” như thần,
Đây khóa tập huấn “quân nhân sình lầy”.
Đường lên Dục-Mỹ hướng Tây,
Núi non hiểm cứ “Lam Sơn” đây quân trường.
Qua đèo Phụng Dực, Khánh-Dương,
Muốn đi nhưng ngại người thương đang chờ.
Suối Nước Nóng
cảnh nên thơ,
Nước tuôn róc rách chảy về phương Nam .
Ninh-Hòa
nổi tiếng món Nem,
Nem chua, nem nướng ... nhem thèm khách du.
Đêm về dưới ánh trăng lu,
Qua đèo Ruột (Rọ) Tượng tiếng ru não nề.
Anh đi sao chẳng quay về,
Bỏ trường Phong Thạnh, bỏ bờ đất khô!
Phú-Hữu
anh nhớ ghé vô,
Hay là Anh muốn quay về Lương Sơn(?)
Đường lên đèo kíp nhanh chân,
Tuy “Rù Rì” nhưng cũng có phần hiểm nguy
Từ từ
đường thẳng Anh đi.
Quân trường Đồng-Đế, ngại chi không vào?
Vừa nghe tiếng sóng rì rào,
Vừa xem chiến sĩ luyện thao chí hùng.
“Em nằm xỏa tóc đợi mong,
Anh đứng thao diễn: nghỉ trong muôn đời.”
Núi Bia ghi khắc chuyện Người,
Riêng Anh từ tạ phải dời chân xa.
Tháp Bà Thánh Mẫu A-Na,
Di tích lịch sử khiến ta chạnh lòng.
Qua cầu Xóm Bóng nước trong,
NHA-TRANG
phố biển ngóng trông Anh về.
Làm trai thích mộng hải hồ
“Hải quân thụ huấn” hãy vô quân trường.
Anh thích tung cánh muôn phương?
Không Quân tập huấn thao trường đây Anh!
Nhưng sao lại vội lên Thành(?)
Nhớ qua cầu Dứa, Phú Vinh, Đại Điền.
Đây rồi ngả rẽ chia duyên,
Tây “Thành Diên Khánh”, Suối Tiên Nam vào.
Suối Dầu
núi thấp, trời cao, Cam Lâm quận lỵ đón chào người xa
Tới đây bóng ngả xế tà
Một vùng cát trắng "vịnh nhà": Cam-Ranh.
Gío chiều vờn nhẹ biển xanh,
Thì thầm sóng vỗ thôi đành …chia tay
Đường dài em tiễn tới đây
KHÁNH-HÒA cuối nẻo, lối này PHAN-RANG.
Người; quê tình quyện chứa chan,
Chúc Anh thượng lộ bình an! Em chờ.
Lê thị Hoài Niệm