Người Lính Già và những bài thơ xướng họa, trích từ Diễn Đàn VNTD:
Kính quý văn hữu,
Mùa Thu đã đến. Cô sinh viên Hoàng Giang cư ngụ tại WA đã viết :
Chiếc lá gieo thân về cội mộ
Mùa Thu về đứng ở ven đường
Thương Anh cũng đã làm 1 bài thơ để khơi mào mùa Thu, được NXVạn và VH họa lại.
NXVạn có sáng kiến đưa ra 4 câu đầu của bài Thu Điếu, đã họa lại thành 3 thi khúc quá tuyệt, mùa Thu mà ngồi trên đỉnh núi thì gió thổi vèo vèo lạnh ót là đúng lắm, và nếu nhìn xuống thì sẽ thấy cảnh thu trải dài tận chân trời làm mê hồn người:
Mùa thu vàng cả một trời
Cành trơ khói biếc em ngồi áo tung
Tuy nhiên mùa Thu còn dài (3 tháng) chúng ta sẽ có dịp trở lại. Hôm nay VH xin mạn phép hai nhà thơ Thương Anh và NXVạn để được thay đổi không khi trong giây lát trước khi trở lại chủ đề mùa Thu và Thu Điếu, và thay bằng chủ đề: Người Lính trấn giữ quê hương đã hi sinh cả tuổi xanh, cả cuộc đời, cả tánh mạng, để hậu phương được an vui sinh sống, học hành, thành đạt. Người Lính mà mỗi lần nhắc đến, khoa học gia Dương Nguyệt Ánh không ngớt lời "cám ơn anh người lính chiến đấu cho lý tưởng tự do, để hôm nay Nguyệt Ánh có được như thế này" Chính nhà khoa học đã làm rạng danh người Việt Tự Do và với câu nói ấy đã làm xúc động biết bao người Việt Tự Do phải sống lưu lạc khắp nơi trên thế giới.
Bài thơ xướng sau đây VH muốn viết để tặng 1 người lính già mà VH đã từng ngưỡng mộ và biết ơn. Mời quý văn hữu đọc (dưới đây) và kính mong bỏ chút thì giờ họa lại: họa vần theo thể Đường luật, hay theo các thể khác cũng được. Cũng có thể họa ý, không theo vần cũng không sao.
Nếu được hưởng ứng, VH sẽ chuyển tất cả các bài thơ xướng và họa đó đến tận tay người lính già, (có thể sẽ có nhiều điều ngoạn mục sau đó). Và chúng ta có thể hình dung được nét mặt ông ta (lúc ấy) sẽ vui mừng cảm động như thế nào.
Xin kính mời, kính mời. chúng ta hãy cầm bút và viết....
Xin chân thành cám ơn. - Vinh Hồ
Bài xướng:
Người Lính Già Chỉ Còn Ngọn Bút
Kính tặng Niên trưởng Nhà văn Lê Văn Hưởng
Nửa đời gắn bó với quê
hương
Thời loạn đem thân gởi chiến trường
Nếm mật bảo toàn từng tấc đất
Nằm gai trấn giữ chốn biên cương
Chẳng may nước gặp hồi mạt vận
Vô phước nhà lâm cảnh đoạn trường
Mất hết chỉ còn đây ngọn bút
Xứ người vầng nguyệt khói sương vương.
Vinh Hồ
3/10/10
Bài họa 1:
Đời lính phong trần với gió
sương
Ngày đêm trấn giữ cho quê hương
Nặng trĩu trên vai, thời ly loạn
Sa trường màu đổ, lệ không tuôn?
Nước mất, nhà tan sống tha phương
Đêm đêm nhìn nguyệt thầm vấn vương
Ta chẳng còn gì, nhà lâm cảnh…
Mẹ Viêt Nam ơi! phủ đoạn trường.
Ngô Trưởng Tiến
3/10/10
Cám ơn Ngô Trưởng Tiến nhiều nhiều
Bài họa nhanh như chớp buổi chiều
Chuyên chở nỗi lòng anh lính chiến
Hi sinh vì Mẹ Việt Nam yêu.
Vinh Hồ
3/10/10
Bài họa 2:
ANH CÒN CÂY BÚT VẼ SẦU VƯƠNG
Tình anh mang nặng, ấy Quê Hương !
xếp bút thư sinh biệt mái trường
nhập ngũ lên đường rời phố thị
tòng chinh tiến bước tới biên cương
thương thay đất Mẹ đầy tang tóc
tội quá quê Cha lắm đoạn trường
Tổ Quốc điêu tàn anh biệt xứ
mang theo cây bút vẽ sầu vương.
Thương Anh
October 3, 2010
Cảm ơn bài họa của Thương Anh
Vang vọng lời thơ bước quân hành
Hiên ngang và cũng đầy nước mắt
Tình anh lính chiến thảo nguyên xanh.
Vinh Hồ
October 3, 2010
Bài họa 3:
Ai hỡi có về lại cố hương
Đừng quên miên tưởng chốn sa trường
Thương người chiến sĩ xông tên đạn
Nhớ đấng anh hùng giữ kỷ cương
Quảng trị xác thù phơi khắp lối
Bình Long thây giặc ngập tiền trường
Giờ đây ngòi bút xây nòng thép
Quyết diệt bạo cường chẳng vấn vương.
Người Vứ Vạn
3/10/10
Cảm ơn Người Xứ Vạn họa thơ
Gởi hồn
về Quảng Trị, Đắc Tô
Tưởng nhớ anh hùng trong trận mạc
Vẫn còn bút thép lúc sa cơ.
Vinh Hồ
4/10/10
BÀI HỌA 4:
Giật mình, tỉnh giấc, kiếp tha hương (?)
Nhớ quá ngày qua giữa chiến trường
Oai dũng xua quân giành mảnh đất
Hiên ngang đuổi giặc trấn biên cương
Nhà tan thất thế ôi cay đắng!
Nước mất sa cơ thật đoạn trường
Chiến đấu thân già nhờ ngọn bút
Anh hùng há để tháng năm vương?
Lê Thị Hoài Niệm
October 3, 2010
Cám ơn Hoài Niệm kiếp tha phương
Còn nhớ người xưa ở chiến trường
Giật
mình tỉnh giấc trong bài họa
Hùng anh há để lụy sầu vương?
Vinh hồ
4/10/10
Bài họa 5:
Trai thời loạn, nặng nợ quê hương,
Vùng vẫy đông tây, khắp chiến trường.
Nợ nước đong đầy, chung gánh nặng,
Tình nhà gởi mộng, chốn biên cương.
Anh hùng mạt vận đành thua cuộc,
Lũ giặc gây nên cảnh đoạn trường.
Hải ngoại ta đây còn ngọn bút,
Chung lưng chiến đấu mộng đồ vương.
Lê Văn Ngô
October 4, 2010
Đời trai nặng nợ quê hương
Đông
tây vùng vẫy, chiến trường gian lao
Tình non nước, nghĩa đồng bào
Vào sinh ra tử biết bao dãi dầu
Cám ơn Thầy họa niềm đau
Vào bài thơ mất nước sầu bi ai
Anh hùng mạt vận lạc loài
Chỉ còn ngọn bút mực mài dưới trăng.
Vinh Hồ
6/10/10
BÀI HỌA 6:
Chỉ còn ngọt bút già nua
(Họa lại bài "Người lính già chỉ còn ngọt bút"
của Thi hữu Vinh Hồ)
Cuộc chiến điêu tàn, nhớ cố hương!
Bao thu thổn thức giữa đêm trường
Lật trang chiến sử - hờn buông súng!
Gãy gánh tang bồng - tủi đứt cương
Nợ nước chửa tròn, mưa gối tuyết
Tình nhà chẳng vẹn, nắng phơi sương!
Chỉ còn ngọt bút già nua ấy...
Thay súng diệt thù - nhẹ vấn vương.
Nguyên Hà
5/10/10
(Anh Vinh Hồ ơi, Chào Anh nhé và nói nhỏ với Anh thôi, chữ cuối của câu 6 chữ "trường" trùng
tự với chữ trường ở câu 2, nên tôi mạo muội họa lại ở cuối câu 6 bằng chữ "Sương" mong Anh thông cảm cho. Thân mến. Nguyên Hà)
Chỉ còn một ngọn bút già
Cám ơn thi sĩ Nguyên Hà họa thơ
Đêm thu nỗi nhớ vô bờ
Tình nhà, nợ nước, màu cờ, sắt son
Chí trai chẳng vẹn, chưa tròn
Lật trang sử cũ tủi hờn tháng năm
Một trời tuyết giá âm âm
Bao thu thổn thức âm thầm xứ xa.
Vinh Hồ
5/10.10
(Thưa anh,
Bài thơ xướng của VH có 2 chữ trùng: chiến trường câu 2 và đoạn trường câu 6. Khi làm xong thì biết trùng. Định sửa lại, nhưng trực nhớ bài Thu Điếu của thi hào Nguyễn Khuyến cũng có 2 chữ trùng: bé tẻo teo câu 2 và vắng teo câu 6, trải qua trên 200 năm trong văn học sử chưa thấy ai nói gì, vả lại xét thấy không có ảnh hưởng gì đến toàn bài, nhất là vẫn giữ được cái thần hồn của bài thơ là chính yếu, do đó VH quyết giữ không sửa. Kính xin thi huynh thông cảm. –VH).
Bài họa 7
ANH CÒN NGỌN BÚT
Anh xa Tổ Quốc nhớ Quê Hương
Một thuở xông pha ở chiến trường
Dũng cảm, tung hoành nơi chiến tuyến
Oai hung, ngang dọc chốn biên cương
Xưa
thương đất nước đầy đau khổ
Giờ tội non sông lắm đoạn trường
Anh đến nơi đây còn ngọn bút
Viết bao tâm sự trắng đêm vương
Tố Anh
5/10/10
Xa lìa
tổ quốc quê hương
Hằng đêm cứ nhớ chiến trường
Điếu thuốc chung nhau mà hút
Gió mưa chung nhau con đường
"Xưa thương đất nước đau khổ
Nay tội non sông đoạn trường”
Cám ơn Tố Anh đã họa
Hòa cùng vần thơ bi thương
Của người lính già héo hắt
Kéo lê cuộc sống chán chường.
Vinh Hồ
6/10/10
Bài họa 8:
TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH GIÀ
Phụng họa bài “Người
Lính Già Chỉ Còn Ngọn Bút”
của Vinh Hồ.
Vận số phải đành biệt cố
hương
Nhớ sao nhớ lạ chốn thao trường
Nhớ thời, áo trận ngăn xâm lược
Nhớ bước quân hành nhịp kỷ cương
Nhớ lúc bên nhau lùng bóng giặc
Nhớ đêm tiếng súng giục canh trường
Đã đành đất khách đà an phận
Nhưng nỗi u buồn mãi vấn vương
Atlanta, Oct. 5, 2010
Thái Quốc Mưu
Bởi vì vận nước bèo trôi
Thân nơi đất khách, hồn nơi quê nhà
Nhớ thương tím cả rừng già
Xóm quê, con suối, vườn cà, đồi nương
Nhớ sao nhớ lạ chiến trường!
Tử sinh, đói khát, đau buồn… cùng chia
Nhớ khi giọt lệ đầm đìa
Nhớ người nằm xuống, bên kia đạn thù
Nhớ sao trời đất âm u
Biên cương lạnh lẽo, sương mù tỏa giăng
Cám ơn tình nghĩa kim bằng
Họa vần thơ sáng như trăng thu rằm.
Vinh Hồ
6/10/10
Bài họa 9:
NGỌN BÚT CÒN VƯƠNG
Một lòng nặng nghĩa với quê hương
Vùng vẫy xông pha giữa chiến trường
Ngày đó bút nghiên vương áo trắng
Thuở nào gươm súng giữ biên cương
Làm trai đất nước thời tao loạn
Mài chí anh hùng gởi bốn phương
Ngọn bút vươn cao ngời chí khí
Văn chương thi phú mộng còn vương.
Nguyễn Văn Thành
7/10/10
Một lòng trung với quê hương
Xông pha trận mạc sa trường
Làm trai gặp thời ly loạn
Chí anh hùng gởi bốn phương
Ngọn bút nêu cao chính nghĩa
Xa lìa tà khí vấn vương
Cám ơn hiền huynh đã họa
Đề cao thi phú văn chương.
Vinh Hồ
7/10/10
Bài họa 10:
VỀ THĂM LẠI QUÊ HƯƠNG
Hôm trước trở về thăm cố hương
Tần ngần tôi đứng trước sân trường
Nghe hồn hòa nhập vào tiềm thức
Để trí lượn bay miễn thắng cương.
Chợt thấy hôm nào ngồi chiếu tướng,
Bỗng nghe "thủ lệnh" tủa muôn phương!*
Ba mươi năm lẻ, tuy thay đổi
Nhưng nỗi sợ lo, vẫn vấn vương!
Thụy Hoài Như
07/10/2010)
*Lệnh hàng của vị Nguyên Thủ cuối cùng!
Cám ơn thi sĩ Thoại Liên
Họa thơ nhớ buổi vượt biên ngày nào
Thuyền nhân giữa biển ba đào…
Xứ người lận đận lao đao lạc loài
Quyết nuôi chí lớn, làm trai
Dùi mài
kinh sử thành tài vẻ vang
Vẫn không quên lúc cơ hàn
Quê hương tù ngục lầm than đọa đày
Cùng tắc biến, phải đổi thay
Nước non hi vọng một ngày tự do.
Vinh Hồ
8/10/10