LỜI  MẸ  QUÊ  NHÀ
 
      Bao lâu rồi mẹ còn đây cô quạnh
     Giữa thôn làng xa khuất tháng năm qua
     Ngày nắng hạ đến chiều đông mưa lạnh
     Lủi thủi một mình mẹ nhớ về xa .
 
     Mùa xuân đó mẹ chờ bên bếp lửa
     Nồi bánh chưng dành đón con xa quê
     Thời chinh chiến mãi núi rừng gian khổ
     Con ra đi tan binh lửa con về .
 
     Rồi mẹ đợi, đợi hoài sau trận chiến
     Phố tan hoang nhà trống vườn điêu tàn
     Con trai mẹ ngã xuống ngày binh biến
     Con không về đau đất mẹ lầm than !
 
     Ngày tháng trải dài trên thân cô độc
     Rồi sẽ gặp con cuối nẻo đường trần
     Con thay mẹ dâng đời cho Tổ Quốc
     Máu con chan hòa trên đất Tổ nghìn năm...
 
     Lây lất sống từ khi con xa khuất
     Non nước điêu tàn , sông cạn đồng khô
     Bọn mãi quốc đâu biết gì đớn nhục
     Ác với dân lành mà hèn hạ vong nô .
 
    Con còn đâu để mẹ già trông ngóng
    Đất nuớc mình vẫn thống khổ nơi nơi
    Bao tháng năm mẹ một mình một bóng
    Khóc quê nhà và khóc lá xanh rơi !...
 
                              UYÊN THÚY LÂM