Đi Về  Một Cõi Nhân Gian

Tình tang tang tính trăng vàng
Buồn ai thả gót lang thang
Bóng ngã dài trên cành liễu
Ánh vương loang lỗ bên đàng
 
Ngậm ngùi ngày tháng chơ vơ
Như mạch nước sông lững lờ
Bâng quơ ôm đàn trỗi nhịp
Thấy đời bỗng hoá ngu ngơ
 
Lạc bước viễn phương về đây
Trầm luân một kiếp sầu đầy
Mỏi mắt đi tìm ảo ảnh
Hồn rơi trong chén rượu cay
 
Làm thân lữ khách trần gian
Ngơ ngẩn bước chân đêm tàn
Chẳng biết nơi đâu chỗ dưạ
Ngã mình quên kiếp lầm than
 
Cõi riêng thơ thẩn mình ta
Miên miên cô tịch trăng già
Rong rêu phù vân cõi tục
Bước vào chi chốn phong ba
 
Tình tang tích tịch tình tang
Réo rắc đêm khuya cung đàn
Huyền cầm buồn vang tiếng vọng
Đi -Về -Một cõi nhân gian...
 
Song Phượng