ĐÊM GÓA PHỤ và THƠ HỌA
Quý AC TVH thương mến, nhân đọc bài tùy bút chiến trường NÓ VÀ TÔI của huynh
LPÔ, lòng SP dâng lên niềm cảm xúc, đôi dòng tản mạn nhân ngày QLVNCH 19.06. SP
xin gởi đến chia sẻ cùng những người góa phụ bao năm chờ đợi người tình, mong có
ngày đoàn viên sau khi chinh chiến tàn. Nhưng... người chiến sĩ ấy đã ra đi
không bao giờ trở lại... chuyện tình buốn quá phải không?!

Đêm Góa Phụ
Bao năm tháng mãi chờ người vạn dặm
Cánh chim bằng vẫn khuất bóng chân mây
Ôm gối chiếc mênh mang khối sầu đầy
Hồn khắc khoải bên ánh đèn leo lắt
Người ra đi chẳng bao giờ trở lại
Tình trăm năm lịm dưới đáy mộ sâu
Gót độc hành giữa đại lộ trời Âu
Nghe buốt giá với nỗi sầu vô tận
Đêm thức trắng nghe buồn dâng chất ngất
Tiếng lá rơi mà ngỡ bước chân người
Nửa đi rồi còn lại nửa mồ côi
Như nguyệt khuyết lẻ loi đêm u tịch
Chuyện tình yêu giống như trong cổ tích
Là mộng thôi nào có thực bao giờ
Màu hương khói làm phai nhạt tình mơ
Đêm góa phụ chờ người không về nữa
Gối chăn đơn không thể làm điểm tựa
Vóc hạc gầy giữa trời đất bao la
Trái tìm cô lay lất cõi ta bà
Dần khô héo vì mộng hoa đà vỡ...
Song Phượng 18.06.2013
---------------------------------------------
Thi hữu SP quý mến,
Tràn cảm xúc khi đọc " Đêm góa phụ " của TH. Mượn tâm tình đó, xin họa vận hoàn
cảnh thương tâm của gia đình " Đời vợ tù " để cùng chia sẻ với TH và quý VTH
trên Diễn Đàn.
Thân kính,
TĐ
Đời Vợ Tù
Mòn mỏi ngậm ngùi nghe hờn vạn dặm
Biền biệt người đi dõi ngút trời mây
Nhớ thương nhau sầu khắc khoải vơi đầy
Dòng lệ thảm u hoài đèn leo lắt
Vận nước nổi trôi lụy người ở lại
Thấm đọa đày chồng tù tội rừng sâu
Sớm hôm tảo tần chẳng kịp sầu âu
Thương con trẻ đói nghèo thù bất tận
Đêm từng đêm nghe buồn thương chất ngất
Ngõ ngách tuần tra thú đội lốt người
Đời vợ tù thân tựa thể mồ côi
Vầng trăng nghiêng trải trang sầu cô tịch
Mong chồng trở lại như chừng cổ tích
Nhà đảng mượn chẳng trả lại bao giờ
Lực mỏi sức mòn một sáng tinh mơ
Hồn cô phụ ra đi không về nữa ...
Ôi thảm thiết ! Đàn con không chỗ tựa
Thân cút côi lạc lõng trời bao la
Ngày trở lại náu nương chốn ta bà
Còn đâu nữa mối tình xưa đà vỡ ...
Tuấn Đình 19.6.2013
--------------------------------------
Kính họa vận thơ TH Song Phượng.
NB.
KHÚC NHẠC RỪNG KHUYA
Chiều dần xuống khu rừng già muôn dặm,
Tiếng kẻng thu không vọng chín tầng mây. (1)
Thương về ai trong nỗi nhớ đong đầy,
Ngày chợt tắt theo đồng hồ ngưng lắt…
Điệu sáo muỗi chẳng bao giờ dừng lại,
Tiếng nhạc sành the thé suốt canh sâu.
Loài vạc đêm oang oác nỗi lo âu,
Một trường khúc bắt tù nghe bất tận…
Giọng ai ngáy tựa đờn cò ngây ngất,
Âm vang như thòng lọng siết cổ người.
Gió rít qua song điệu lý mồ côi,
Đêm này nữa là bao đêm trừ tịch?…
Khu rừng thẳm ngày nào reo chiến tích,
Cũng nơi này tim nhịp phách từng giờ.
Đêm từng đêm nuối tiếc quãng trời mơ,
Chuỗi tắc lưỡi thạch sùng than oán nữa…
Tấm vạt nứa cho người tù nương tựa,
Khi trở mình ken két chập thanh la.
Lũ dế mèn say tấu khúc tỳ bà,
Chợt kẻng thức như kèn đồng tan vỡ…
Nguyên Bông.
19-06-2013.
(1) Trong các trại tù, người ta dùng dùi sắt gõ lên miếng sắt vụn hoặc chiếc mâm
xe hơi cũ để làm hiệu lịnh qui định giờ giấc tập hợp, báo thức, báo ngủ, báo
ăn,…
-----------------------------
NTT xin họa vận thơ VHSP
Nếu Có Một Ngày
Miền đất lạnh hồn gởi về muôn dặm
Dưới mồ sâu làm sao thấy trời mây
Ôm cô đơn vùng vẫy mớ đất đầy
Hơi thở cuối nhạt nhòa hồn leo lắt
Xác ra đi nhưng hồn còn ở lại
Thân rã rời tức tửi dưới mộ sâu
Đi bên nàng nhưng cứ phải lo âu
Vì thể xác đã lìa hồn vô tận
Ngoài khung cửa anh nhìn em ngây ngất
Thầm nguyện cầu sao trở lại kiếp người
Nhưng hỡi ơi vẫn trọn kiếp đơn côi
Anh ngơ ngác lạc vào đêm cô tịch
Mơ mãi tìm, như truyện tình sử tích
Là âm dương cách biệt đến bao giờ?
Chỉ gặp nhau trong giấc ngủ mộng mơ
Hình với bóng thì còn bao lâu nữa
Khi ánh sáng rọi nơi anh đang tựa
Hồn tan tành trong cõi mộng bao la
Không tồn tại trong mảnh đất ta bà
Anh mới biết mộng này đang tan vỡ.
Ngô Trưởng Tiến
21/06/2013