Phố Lạnh Vướng Chân Người
(Tặng chị Tuyết Nga để nhớ Đà Lạt)

Chiều cô tịch vô tình xô bóng ngã.
Long lanh sầu, giọt vướng vít thân anh.
Ngày vàng vọt, lạnh tanh tay nhân ngãi,
Đời hư hao, trầm khuất giữ khuôn vàng.
Ngàn gió xót, đìu hiu từng ngọn cỏ,
Mây giăng giăng héo hắt cả bầu trời,
Anh vần vũ theo giòng không trở lại.
Mặc trần gian bạc bẻo rớt sợi buồn
Em lặng lẽ bước dần xa phố lạnh
Tình long đong quấn quit một kiếp hồng.
q Phạm Thị Ô Mai q