|
Tiếp vần thơ
Tình người Cô Phụ
Của Uyên Thúy Lâm
(Họa nguyên vần)
Duyên không thành, nên ngậm ngùi bóng lẻ
Năm tháng dài sầu cách biệt lìa nhau!
Gẫm phận mình, tủi hờn duyên quạnh quẽ
Thôi cũng đành mong hẹn lại kiếp sau.
“Xếp bút nghiên lên đường theo tiếng gọi
Nhịp quân hành Anh theo nghiệp đao binh
Chí đã quyết , dẫu thân mòn, gối mỏi
Sạch bóng thù, vui khúc hát thanh bình.”
Lời ước nguyện ngập tràn trong khói lửa
Chốn quê nghèo lặng lẽ suốt canh sâu
Bóng yêu thương từng đêm đâu còn nữa!
Nỗi u hoài, hoen má, lệ mi sầu !
Bao đêm trường vẫn bên đèn một bóng
Dở dang đành lỗi đạo, kiếp chưa thành
Anh ra đi - vẫn mong và hy vọng …
Một ngày về ấp ủ mái đầu xanh .
Nhưng nào ngờ, vườn xưa sầu hiu quạnh
Dáng hình Anh chốn ấy ở phương nào?
Nợ núi sông, đi vào nơi đất lạnh
Gánh tang bồng thương góa phụ khổ đau!
Mỏi mòn trông bao thu sầu bóng lẻ
Đông lạnh lùng hiu quạnh nỗi úa tàn!
Anh nằm xuống, quên đi lời ước thệ
Em - một lòng chung thuỷ chốn trần gian!
Nguyên Hà
Viết tặng người Cô Phụ UTL