Ngập ngừng
(Họa lại bài “Lối thu xưa”của TH Uyên
Thúy Lâm)
Anh đã hiểu, thực lòng
Anh đã biết
Bởi vì đâu đôi ngã
phải chia xa ?
Lá vàng rơi, thu sầu
đành ngăn cách
Giọt mưa ngâu tình
Ngưu Chức chia lìa !
Nhớ Thu về, trong khắc
khoải chiều mưa
Như mong đợi một mùa
xuân sắp đến
Vòng tay nào đưa Em
vào kỷ niệm
Mắt nhung huyền, môi
thắm đượm muôn mùa
Tà áo ai bay, trong
cơn gió lộng
Ánh trăng vàng đùa cợt
suối tóc nhung
Em hồn nhiên dâng tràn
bên tuổi mộng
Đêm khuya dần, trăng
rọi ánh lung linh
Giấc mộng dài mơ màng
tình nung cháy
Em ngập ngừng bẽn lẽn
chiếc môi hôn
Chỉ là mộng, hay không
là ảo mộng
Ngoài trời xuân chim
ríu rít dập dồn
Dẫu là mộng - nụ hôn
đầu vẫn nhớ
Dù xa xăm cách trở vạn
hải hà
Ta vẫn đợi, vẫn chờ
vừng trăng tỏ
Đắm đuối nhìn Xuân đến
giữa ngàn hoa
Nguyên Hà
Tampa, ngày vào thu 2010