Đón Xuân Tân Mão
Đón Xuân nầy nữa - tám hai lần
(82)
Phước Lộc trời bang đến thế
nhân
Xướng họa đôi câu cùng bạn hữu
Ngâm nga vài khúc với người
thân
Chén trà sưởi ấm tình non nước
Ly rượu hương nồng để đón xuân
Tĩnh cuộc bể dâu yên sóng dậy
Ngày vui mộng đẹp báo tin mừng.
Xuân sang nắng đẹp với ngàn hoa
Rạng rỡ cành mai khắp mọi nhà
Bánh mức dưa hành câu đối đỏ
Hòa theo tiếng nhạc nhịp nhàn
ca .
Xuân về cánh én báo tin vui
Viễn xứ buồn thương luống ngậm
ngùi
Có kẻ không nhà, không gạo nấu
!
Nghĩ rằng Tết đến vẫn khôn
nguôi .
Khôn nguôi ly khách chốn trời
xa
Đất Việt còn vương nhớ Mẹ già
Mong ước cầu xin ơn Phật tổ
Mừng xuân Tân Mão khúc giao hòa
.
Nguyên Hà
(Khai bút đầu năm Tân Mão -
2011)
Xuân Tân mão
(khai bút đầu xuân)
Còn chờ chi, hãy cương quyết ra
tay
Kìa nhìn xem, chúng gặm nhắm
đêm ngày
Cả một lũ hại dân, họ hàng nhà
chuột đó
Nào chuột nhắt, chuột đồng,
chuột cống
Mổm chuột chù hôi thối đáng tởm
thay
Chúng hè nhau cướp bóc giữa ban
ngày
Còn múa mỏ, đòi ăn trên, ngồi
trước
Khoe đuôi dài, thói gian tham,
bạo ngược
Khoai lúa,hoa màu, vét sạch của
dân
Thương bao người khuya sớm tảo
tần
Nhưng vẫn khổ, vẫn lầm than,
cũng vì chúng
Lũ biếng làm, lại no nê đầy
bụng
Ðâu sá gì với hai chữ nhục,
vinh.
Phường gian manh, chỉ biết có
riêng mình
Mèo Tân Mão, hãy nhìn cho thật
rõ
Hãy thẳng tay xé ra từng mảnh
nhỏ
Cho tan thây bè lũ chuột tham ô
Bọn chúng bay cùng một lũ Cáo
Hồ
Hại xóm làng, hại nước, hại dân
Dẫu chúng bay đền tội muôn vạn
lần
Chưa xóa hết nỗi hờn căm người
dân Việt
Mèo Tân Mão quyết thẳng tay
tiêu diệt
Ðể ruộng vườn, sạch bóng bọn
hôi tanh.
***
Ðón Xuân về, nắng ấm dưới trời
thanh
Cây trái ngọt, quà mừng Xuân
Tân Mão./
Nguyên Hà
Chiều Nhớ Quê
Cơn gió chiều lạnh lùng nơi viễn xứ
Càng nhớ thương tình mẫu tử xa xăm
Lá vàng rơi, đông sầu thân cô lữ
Buồn mông mênh bước lữ khách âm thầm !
Đêm sương lạnh giá băng tràn mọi nẻo
Tìm về đâu chua xót phận ly hương
Kiếp phong trần đổi thay đời dâu bể
Nỗi niềm đau nhân thế phủ mờ sương !
Nhớ Đông về, ngồi quanh bên bếp lửa
Tình thơ ngây đôi mái tóc còn xanh
Thương Mẹ già im lìm chờ nắng sớm
Sưởi ấm lòng bao kẻ dưới chòi tranh !
Đêm gió lộng, binh đao tràn sóng dậy
Mái nhà xưa khói lửa ngập điêu tàn
Quyết bảo vệ non sông theo tiếng gọi
Nước nhà yên chung hát khúc khải hoàn .
Chiều cuối đông, hạt mưa buồn gõ nhịp
Tiếng dế sầu rên rỉ chạnh nhớ quê
Bóng Mẹ già suy tư tìm quá khứ
Nhắc lòng đau ... con lỡ hẹn câu thề !
Xuân trở về nắng hồng nơi xa xứ
Nửa đời ta lưu lạc, nỗi nhớ thương
Bước thời gian chứa chan niềm lưu luyến
Tháng năm dài, nhưng lòng mãi còn vương .
Nguyên Hà
Tampa, 2011 - 01 - 30
Đất khách
lòng đau
(Theo vần ôi & ơi)
Canh Dần - Hổ thẹn đã đi rồi
Tân Mão nghêu ngao chiếm đoạt
ngôi
Mão nọ so tài cùng chúa tể
Xoay vần con tạo lại đầy vơi.
Con tạo xoay vần non nước tôi
Dân cùng khốn khổ bạc như vôi
Nhân quyền, dân chủ xa vời quá
Một lũ tham ô chễnh chệ ngồi !
Tân Mão tuôn tràn máu hận sôi
Hởi ai - tỉnh giấc xót cho
đời...
Nam Quan, Bản Giốc, Hoàng Sa
mất
Bô xít cao nguyên, lẫn núi đồi
!
Xin hãy đứng lên, gạt lệ rơi
Tàu nào, tàu lạ giữa trùng khơi
?
Bao người khổ nhọc thân chài
lưới
Giết hại dân lành thả nổi trôi
!
Tủi nhục trần ai một kiếp người
Nỡ đem đồng loại hiến dâng mời
Làm thân trâu ngựa nơi xa xứ
Đất khách lòng đau đến vạn lời
!
Nguyên Hà
Tampa, 29-1-2011 - cuối Canh
Dần .
Nhớ Xuân xưa ...
Xuân yêu thương có về trên đất Mẹ
Dẫu chỉ là héo úa một cành mai
Luống nghẹn ngào tủi hờn xuân cách biệt
Phương trời xa hoài vọng chẳng hề phai
Nay Xuân về, nơi xứ người chốn lạ
Càng nhớ thương bao kỷ niệm quê nhà
Sáng ba mươi, cuối năm, rộn ràng tết
Nhớ Cha già gói bánh tét, bánh chưng
Mẹ xếp bánh vào nồi đem ra nấu
Phía sau hè cạnh bên chái chuồng heo
Chiều ba mươi, pháo nổ dồn xóm dưới
Rước Ông Bà về vui tết tình nghèo
Nghe pháo nổ, trẻ thơ lòng ấm áp
Đón giao thừa lễ bái, khói trầm bay
Bát nước chè thơm, quyện mùi khói pháo
Cây neo trước nhà, lất phất gió lay
Trống đình làng khai nguyên mừng đón Tết
Hàng cờ bay, trụ phướn, trước sân đình
Các cụ già áo dài đen, khăn đóng
Đàn trẻ thơ quần áo mới, cười xinh
Sáng mồng một, Mẹ lên chùa lễ Phật
Gái làng quê cầu phước lộc, xin xăm..
Dẫu đói nghèo, vẫn vui đùa chúc tết
Để xóa đi bao khổ nhọc quanh năm
Trên bàn thờ trái cây = cầu, dừa, đủ
Chỉ mong sao cuộc sống bớt chua cay
Tiếng trẻ thơ ê a ngày hai buổi
Nắng Xuân về cánh én lượn tung bay
Cánh đồng quê ngát hương mùa lúa mới
Dòng sông xanh, em bé dắt trâu về
Bao kỷ niệm vui xuân mừng đón tết
Chứa chan hồn dân Việt, thắm tình quê .
Chợ rộn ràng đông như ngày hội lớn
Cành mai vàng, gà vịt, bánh chưng xanh
Kẻ bán, người mua, ba mươi tháng chạp
Tưng bừng vui như pháo nổ giao thừa .
Ba ngày Tết, cũng chơi trò đen đỏ
Nào bài chòi, xóc điã, cá bầu cua
Tiếng trống giục, đoàn múa lân nhảy nhót
Từng hồi chuông vang vọng xóm làng bên
Vui nhộn nhịp mừng xuân chào đón tết
Để quên bao vất vã tháng năm dài
Hồi tưởng lại tết quê hương dân tộc
Lòng thầm mơ cuộc sống trọn nghĩa tình
**
Xuân đất Việt, chưa nhòa trang ký ức
Trời lưu vong, mãi nhớ Tết quê mình .
Nguyên Hà
Đợi Người Về...Xuân sang
Bao thu rồi, em vẫn chờ, vẫn đợi
Bóng quân hành - xuân hạ đến thu đông
Sương tuyết lạnh hai phương trời cách biệt
Anh xa rồi - sáng nhớ lại chiều mông...
Dòng sông xanh, chim gọi đàn bên khóm trúc
Hẹn thề xưa vương vấn mãi tim côi
Phận tài trai đáp đền ơn nợ nước
Lửa chiến chinh còn nặng kiếp tang bồng.
Chốn vạn dặm, gợi sầu lên mi mắt
Bóng tà dương ngóng đợi giọt sương rơi
Ánh sao băng mịt mờ bao tưởng nhớ
Phương trời nao lưu luyến mãi xa xôi!
Thương quê Mẹ bao năm dài khói lửa
Mái nhà xưa ấp ủ lũy tre xanh
Lòng mơ ước sớm thanh bình trở lại
Sạch oán hờn, cứu khổ vạn sinh linh.
Vẫn hy vọng ngày mai trời lại sáng
Ánh bình minh rạng chiếu, cạn đắng cay
Đông sắp tàn - Xuân về khơi bến mộng
Cho tình ta chung thủy chẳng hề phai.
Con đường xưa dặm mòn thời thơ ấu
Tuổi học trò, lưu dấu phút trùng phùng
Trang tình sử ghi sâu vào ký ức...
Núi sông dài con nước chảy chung dòng!
Nguyên Hà