Con Cá Hồi và

người Việt xa xứ

 

(Viết theo ý của bài con cá Hồi và

 con người Việt Nam bỏ xứ của

  thi hữu SaiMonChuNhan)

 

 

Nầy bạn hởi, vì sao ta bỏ nước

Phải ra đi với hai bàn tay trắng

Lìa Mẹ già, bỏ mồ mã cha ông

Lẽ nào quên bao tình sâu nghĩa nặng

Việt Nam ơi! vẫn ghi mãi vào lòng.

 

Xin thưa bạn, ta đi để tìm lại

Chữ tự do bình đẳng bị xóa nhòa

Ba lăm năm thù hận mãi chất chồng

Tám lăm triệu người dân lành khốn khổ

Nỗi hờn căm,  một lũ hại núi sông.

 

Dòng máu kiêng cường hùng anh bất khuất

Dẫu ngàn năm bị đô hộ giặc Tàu

Toàn dân Việt vẫn đấu tranh rửa nhục

Đòi tự do cho xứ sở, cho đồng bào.

 

Gẫm phận mình: như con Cá Hồi mới nở

Khi lớn lên vừa đủ sức tung hoành

Đành xa lìa những dòng suối lạch sông

Bước vạn dặm để đi tìm biển rộng.

 

Tìm tự do dẫu phong ba bão táp

Trong sự sống có nhân quyền bình đẳng

Xã hội loài người ngoài hai chữ ấm no

Việt Nam ơi! dù đại dương mờ mịt

Lời cầu mong sẽ bắt vạn con đò

Để mang lại toàn dân cùng hạnh phúc.

 

Câu hẹn ước sẽ mong là sự thật

Nào nhân quyền bình đẳng được tự do

Con Cá Hồi - nơi biển khơi vạn dặm

Vẫn nhớ nguồn - nơi cắt rón, chôn nhau.

Vượt dòng suối ngược, trở về nguồn cội

Để được chết, ôm vào lòng đất Mẹ

Lưu lại giống giòng với những đàn con.

 

Hãy noi gương Cá Hồi một kiếp sống

Để lại đời thơm mãi tiếng ngàn thu.

Đã là người đứng thẳng giữa trời đất

Lại không thể noi theo như loài cá

Núi sông hờn bởi một lũ vong nô !

Hãy đồng tâm, hy vọng còn tất cả

Cho hôm nay và thế hệ mai sau.

 

            Nguyên Hà