Vọng Hoài Thu

Tình viễn xứ, ba mươi năm biền biệt
Bóng người đi lặng lẽ bước về đâu ? ......... .....
Lê gót phong sương, tìm nơi xứ lạ
Vẫn im lìm, tựa khúc nhạc u sầu .

Nếu ai đó hỏi rằng : Tình vương vấn ?
Xin trả lời - Ta chẳng hiểu vì sao ...
Cũng muốn quên đi - hình bóng cũ
Bên tách càfê ngát đượm thuở nào .

Nhưng muốn quên, lòng càng thêm luyến nhớ
Nét diễm kiều, gió lộng suối tóc nhung
Mắt hồ thu, gợi sóng nước vô ngần
Ôi ! đẹp quá, bóng nhẹ lay mành trúc .

Càfê đắng, âm thầm rơi từng giọt
Nghe nồng nàn hơi ấm giữa tim côi
Từng giọt thương, giọt nhớ, nhạc tuyệt vời
Bản tình ca - Ru hồn người viễn khách .

Ba mươi năm Thu đi, rồi thu đến
Tưởng chừng như chợt giấc chiêm bao
Mái đầu xanh bước dần vào quá khứ
Tóc điểm sương, nghe mỏi gót phong trần .

Ai nào ngờ, Tạo hóa khéo xoay vần
Lẽ hợp tan, như mây tan rồi hợp
Phút tương phùng bên nắng ấm bình minh
Mộng Nam kha yên giấc ngủ thanh bình .

Thu lại về - lá vàng bay nhè nhẹ
Gió thì thầm bên mái lá thềm xưa
Trăng cổ độ nghiêng mình soi bóng nước
Lững lờ trôi úa lá - vọng hoài thu .

                           Nguyên Hà

 

 

Rũ Bóng Tà Thu

  

Cuộc sống bao năm mãi xứ người

Mấy Thu rồi nhỉ lá vàng rơi

Là bao kỷ niệm đầy nhung nhớ

Sống kiếp vô thường giữa biển khơi.

 

Thu đến để lòng gợi nhớ thương

Mẹ già tiễn biệt đứng bên đường

Nghẹn ngào giây phút ngàn lưu luyến

Giọt lệ khôn cầm nhớ cố hương !

 

Nắng đổ chiều thu rọi bến xưa

Nhẹ ru khúc hát tiếng ầu ơ ...

Tấc lòng viễn xứ sầu vương vấn

Rũ bóng tà Thu, kẻ đứng chờ.

 

                              Nguyên Hà

 

 Áo Tím Thu Vàng 

Nhớ thời áo Tím rợp sân trường
Tựa lá Vàng bay khắp vạn phương
Thu Tím lại về thềm hoang vắng
Trăng Vàng gợi nhớ nỗi niềm thương .

Ngoài trời Tím lạnh cả nẻo đường
Nhặt lá Vàng rơi, nỗi nhớ tuôn ...
Mây Tím bay bay , chừng nuối tiếc
Áo trắng Vàng son, má nhạt sương .

Mực Tím thơ ngây - nhớ dáng ai ...
Hoe Vàng mái tóc mượt buông dài
Ngất ngây Tím cả tình thu lạnh
Mai nở Vàng tươi giữa xứ người

Tím rạng trời thu từng sợi thương
Chiều Vàng cô quạnh, hạc kêu sương
Khuất che mờ Tím đò khuya vắng
Vàng nhạt thu sầu - nhớ cố hương .

                                 Nguyên Hà

  

Nhớ Chiều Thu

Đi tìm vào quá khứ

Nhớ ngồi bên tách trà

Mùi hương thơm nhẹ tỏa

Thầm nhớ về chốn xa.

 

Từng ngụm trà sưởi ấm

Tháng năm dài xa xưa

Vui buồn nào kể xiết

Còn ai kẻ đón đưa ?

 

Chiều thu vàng nắng úa

Phương Bắc chim bay về

Ghé trời Nam nắng ấm

Tình chẳng hẹn câu thề 

Trời thu êm dịu ngọt

Như lạc vào cõi mơ...

Chiều sương mờ lành lạnh

Đàn ai dệt cung tơ !

         Nguyên Hà

 

 

 

Mừng Đón Thu Về

  

Tặng em gái, người chưa quen biết

Đôi vần thơ tha thiết cùng chia

Thu về lá rụng ngoài kia

Buồn lên man mác anh chia nỗi sầu.

 

Sầu thu lạnh mưa chiều nặng hạt

Lòng miên man vướng mãi vàng thu

Mưa rơi kỷ niệm muôn trùng

Bao lời hẹn ước nhớ nhung thuở nào...

 

Dẫu chăn ấm lòng còn đơn lẻ

Dế thì thầm khe khẽ đêm thâu

Chờ nhau tháng bảy mưa ngâu

Trăng khuya lay động nhịp cầu ái ân.

 

Nguyện ước giữ mối tình nồng cháy

Đây tâm hồn vẫn mãi thủy chung

Đầu sông cuối bãi đường cùng...

Bước chân phiêu bạt cũng đừng quên nhau.

 

Chiều thu lạnh lòng càng nhung nhớ

Nắng hồng tươi hoa nở tràn dâng

Trăng thu vằng vặc đầu sân

Bên đời đôi lứa vạn phần đơm hoa.

           Nguyên Hà

 

 

 

 

Nhớ Thu Xưa ...

Họa bài “Nhớ người xưa” của TH Man Ho

 

Chiều thu buồn mưa bay

Lá thu rụng bao ngày

Thu tím sầu man mác

Thu ơi hởi !  Về ngay ...

 

Em nghe gì Thu hở

Rằng ở tận phương trời

Bao mùa thu chốn cũ

Thương nhớ chẳng hề ngơi ...

 

Thu mơ màng  bến nước

Hồn thu ngập dòng khơi

Nhưng nào ai biết được

Thu ... tìm về muôn nơi...

 

Em - Thu vàng úa lá

Càng thắm thiết yêu đời

Nắng hanh vàng ấm áp

Thu chỉ riêng với người ...

 

                         Nguyên 

 


Chiều Thu Mỏi Bước


Thương nhau chớ ngại sương mù
Lá vàng rơi nhẹ, chiều thu lại về
Lạnh lùng chạnh nhớ tình quê
Hàng tre nghiêng bóng nắng hoe lá vàng

Chiều thu - mỏi bước lang thang
Đi trong mưa bụi thu sang ngát lừng
Thoảng nghe gió gọi lá rừng
Sương mờ nhẹ tỏa, bước từng giọt thu

Rừng chiều lạc cõi hoang vu
Sơn Tây nẻo cũ (*) ai từ bên sông ?
Tình đời có có không không
Say trong giấc điệp, chờ mông tình người !

                          Nguyên Hà
(*) - Người em gái quê Sơn Tây)