| Thu Em, dấu tình trong ẫn ngữ Thu Dấu thơ, trong lá phủ sương mù Dấu heo may lạnh, hoàng hôn tím Và, dấu bên đời một tiếng ru Ta, đắm chìm trong nỗi nhớ tàn Của ta, ngày tháng mãi hoang mang Của em, đi mãi trường thiên nhớ Của tiếng lá vàng, bật khóc khan Em, vẫn vòng quanh những xoáy tròn Giữa giao mùa hẹn, tận trên non Gieo heo may lạnh, trên thềm nhớ Để những ngôn từ ta héo hon Ta, nuối tình em những võ vàng Chao ơi! Thu hẹn giữa đêm sang Ta, trăm năm đợi, trăm lần nhỡ Tỉnh giấc bên đời .... sương đã tan Lãng... |
![]() |