NGƯỜI ĐI

Nhạt nắng mơ phai có những chiều

Mây ngàn cỏi nhẹ bước đìu hiu

Sương rơi se sắt sầu ly biệt

Gió rụng trần ai khóc lãng phiêu

Viển xứ xa xôi niềm cố luỹ

Cố hương dịu vợi nỗi cô liêu

Người đi dấu tích in sông núi

Héo hắt tình quê xưa dấu yêu

Nam Thảo