GIỮA ĐÀNG QUẠNH HIU

 

 Buồn đâu rơi xuống giữa đàng

Cho cây đứng lặng lá vàng thôi bay

Thu phong len lén gót hài

Nghe như tức tửi u hoài thở than

               

Ngoài kia lờ lững hàn giang

Phố sương mờ phủ chiều hoang vỏ vàn

Lung linh hạt nắng muộn màng

Cúi hôn ngọn cỏ úa tàn chao giao

 

Mây buồn gối mộng từng cao

Dấu xưa tích cũ nhạt màu cỏ cây

May sao ở thế giới nầy!

Mà sao rủ rượi hồn gầy ngàn xa!

                  

Đưa tay vuốt mái tóc già

Trắng như tuyết rụng ngỡ là chiêm bao

Cuối trời kỹ niệm xôn xao

Hắt hiu theo gió bay vào mông mênh

 

Chiều nay buồn vẩn không tên

Vẩn miên man lặng lẽ quên tháng ngày

Phải chăng một kiếp an bài?

Quê người xa lạ lạc loài viển phương

 

 Một mình bóng lẽ sầu vương

Biển dâu cát bụi vô thường thế gian!

Xót thương chiếc lá úa vàng

Cô đơn rụng xuống giữa đàng quạnh hiu

Nam Thảo