CON ĐƯỜNG VÀ NỖI NHỚ
Đường ta đi dài theo nỗi
nhớ
Như tháng ngày vùn vụt những vòng quay
Em vô tình bỏ lại nơi đây
Những đóa phong lan trong vườn buổi sáng
Ta có lẽ vẫn suốt đời lãng mạn
Nên bỗng dưng hình bóng cũ trở về
Vẫn nồng nàn như một thưở đam mê
Đôi môi đó một lần ta chết hụt
Đường ta đi còn dài hun hút
Đường em về hoa lá chợt xôn xao
Ta nhớ em như một sớm hôm nào
Em đứng đó mà muôn trùng cách biệt
Trái tim ta chẳng bao giờ hối tiếc
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua đi
Những phút yêu đương, những phút diệu kỳ
Khi nhớ lại có bao giờ em khóc
Buổi sáng ta đi khi mặt trời chưa mọc
Buổi tối ta về nghe trĩu nặng càn khôn
Đã qua rồi hạnh phúc với môi hôn
Tình đã chết và chẳng còn hiện hữu.
Bùi Quang Tuấn